old dog



Cuối tuần vừa rồi sếp giao đến nhà một ông quan chức về hưu để nghe vụ kiện nào đó của người dân gửi gắm ông. Ông mặc quần đùi ngồi trong phòng khách đậm đặc mùi thuốc bắc, rót nước trà và mời mình ăn bánh đậu xanh.

Ông không vào việc ngay mà nói đủ thứ chuyện trên trời dưới biển. Ông kể chi tiết lịch sinh hoạt hàng ngày của ông, sáng dậy sớm, ăn một bát ngũ cốc nhỏ, “loại ngũ cốc bán đầy ở chợ” – ông nói, rồi dắt cụ chó đi dạo một vòng quanh xóm. Gọi là cụ chó, vì con chó này năm nay đã 16 tuổi, tuổi chó như vậy là già khú đế rồi, nhưng gia đình cố giữ vì con gái ông có kỷ niệm đặc biệt với cụ chó. Từ hồi con gái ông là sinh viên đã gắn bó với chú chó nhỏ, nay ông đã có cháu ngoại, mà người con gái vẫn dặn bố cố giữ con chó già. Ông trồng cây con khỉ ở trước sân để tiện hái lá chữa bệnh đường ruột cho cụ chó, mỗi lần “cụ” ốm ông lại kêu bác sĩ thú ý tốn cả triệu đồng.

Điều tôi nể nhất là khi nghe ông kể mỗi sáng sớm đưa cụ chó đi dạo, ông phải cầm theo một cái chổi và một cái hốt rác, chó đi trước và người đi sau để ý nếu “cụ” vệ sinh ra đường thì cúi xuống dọn ngay và luôn. Ngõ xóm văn minh phải thế.

Thật khó hình dung ông từng là một quan chức ở vị trí quan trọng, nắm quyền sinh quyền sát trong nhiều vụ việc chấn động cả nước. Nay về hưu cầm cái hót rác đi sau cụ chó. Khó hình dung nhưng ngẫm nghĩ về quy luật là hết sức bình thường.

Chắc là quy luật tuổi tác chẳng chừa ai, dù ai đó trên cao hay những ai đang sống đời bình dị.