Chuyển đến nội dung chính

"Con đường tỷ phú"


Cuối tuần đọc hồi ký của Rich DeVos, người đồng sáng lập Tập đoàn AMWAY. Câu chuyện dài nhưng có thể tóm tắt là nhân vật chính trở nên giàu có như cái tên của ông (Rich), nhờ vào ý chí khởi nghiệp từ thời trẻ khi không muốn theo đuổi một cuộc đời làm công ăn lương đơn thuần.

Theo cách mà Rich DeVos kể lại, người Mỹ này đã khởi nghiệp thật dễ dàng. Dự án đầu đời của ông và một người bạn thân là mở… công ty hàng không, cho thuê và dạy học lái máy bay. Không thể tin được hai chàng trai trẻ măng mới rời quân ngũ, trong túi chỉ có vài trăm đô la lại có thể bắt đầu một dự án kinh doanh như vậy. Đúng là tự do kinh doanh kiểu Mỹ.

Câu chuyện khởi nghiệp của Rich DeVos diễn ra vào thập niên 1940. Nghĩ lại thế hệ tôi, những người lớn lên trong thập niên 1990 và cách nửa vòng trái đất, phần nhiều bước chân vào đời mong muốn trở thành kỹ sư, bác sĩ, sĩ quan, giáo viên, công chức, nhà báo…  Những mong muốn thật đẹp. Vấn đề là số quyết tâm trở thành doanh nhân, bắt tay vào làm một cái gì đó để khởi nghiệp tuy có nhưng không nhiều. Ít lắm.

Những năm gần đây tình hình đã khác. Hai chữ khởi nghiệp hoặc theo tiếng tây là startup xuất hiện nhiều hơn. Một phần quan trọng nhờ môi trường kinh doanh từng bước được cải thiện. Tuy nhiên so sánh trong khu vực thì vẫn thuộc nhóm bét bảng ASEAN. Vậy nên dù tình hình đã khác nhưng còn nhiều vướng víu lắm. 

Chẳng hạn, vừa qua Thủ tướng Chính phủ nói Nghị quyết 19 về cải thiện môi trường kinh doanh, nâng cao năng lực cạnh tranh quốc gia ban hành đã lâu mà có lãnh đạo một số tỉnh chưa biết. Dĩ nhiên chưa biết thì chưa có kế hoạch triển khai.

Hai đạo luật được xem như “cuộc cách mạng” về tinh thần tự do kinh doanh là Luật doanh nghiệp và Luật đầu tư mới, đang phát sinh một số vướng mắc sau khi có hiệu lực vào đầu tháng 7 này cũng ít được quan tâm so với các vấn đề xã hội khác. Ví dụ chuyện cô giáo cung bọ cạp gì đó. Tất nhiên không thể so sánh những chủ đề giải trí với pháp luật kinh doanh khô khan. Nhưng không quan tâm đúng tầm chuyện này thì lấy đâu nguồn đóng thuế, lấy đâu nguồn chi quảng cáo cho các cơ quan báo chí, và lấy đâu nguồn cung đại gia... 

Nhìn ra thiên hạ, con đường tạo nên các tỷ phú là để người dân thật sự yên tâm, hứng khởi trong môi trường “được làm những gì luật không cấm” – Điều mà hai đạo luật nêu trên đã có trong văn bản, nhưng có vẻ như chưa nhận được nhiều sự quan tâm để thúc đẩy trong đời sống xã hội.
Võ Văn Thành

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Hiện tượng Đoàn Ngọc Hải

Dù còn tranh cãi miên man bất tận về những việc ông Đoàn Ngọc Hải làm, nhưng hẳn mọi người đều đồng ý ông đã trở thành một hiện tượng văn hóa đại chúng. Mỗi khi ông xuất hiện trong 3 năm gần đây, đều là sự kiện thu hút báo chí, được đưa tin nhanh, nhiều và sau đó chia sẻ, lan tỏa, bàn luận rất rôm rả trên mạng xã hội. Ông không phải Sơn Tùng MTP nhưng ở góc độ nào đó thu hút truyền thông không kém gì, lượng fan cũng rất đông đảo.Dù vô tình hay hữu ý, Đoàn Ngọc Hải đã trở thành người nổi tiếng, một hiện tượng. Vậy “nghệ thuật” thiết lập truyền thông ở đây là gì? “Nghệ thuật” không phải tôi ám chỉ ông diễn hay làm màu, mà muốn thử bàn luận, lý giải vì sao ông đã nhanh chóng trở thành người nổi tiếng?Thứ nhất, Đoàn Ngọc Hải là một người hành động trực tiếp. Ông chịu xuất hiện trước công chúng, tính tương tác rất cao. Trong chiến dịch dẹp vỉa hè khởi động từ tháng 3/2016, sau khi ngồi ghế Phó chủ tịch phụ trách đô thị quận 1, ông Hải cùng lực lượng liên ngành hùng hậu xuống đường. Người t…

Mạng xã hội vs báo chí

Chiến dịch tấn công tiêu diệt Osama Bin Laden của quân lực Mỹ có mật danh là “ngọn giáo thần biển”.
Nửa đêm ngày 1/5/2011, hai chiếc Black Hawk chở đội đặc nhiệm hải quân SEAL cất cánh từ một căn cứ ở miền đông Afghanistan, nhằm thẳng hướng Abbottabad, Pakistan – nơi có khu nhà mà Bin Laden đang ẩn náu.
Toàn bố chiến dịch chỉ diễn ra trên thực địa khoảng 60 phút. Nhưng nó đã được chuẩn bị trong thời gian dài và bí mật tuyệt đối.
Theo lời kể của cựu Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton, có một câu chuyện thú vị về việc nó đã được giữ bí mật như thế nào.
Sau khi cuộc đột kích kết thúc, Tổng thống Obama chuẩn bị công bố cho toàn dân trên truyền hình, và trước khi lên sóng thì ông gọi điện cho cả bốn nguyên tổng thống còn sống để trao đổi. Đến khi alo cho Bill Clinton, Obama nói “Như Hillary đã nói với anh…”.
Obama cứ nghĩ rằng ngài Bill đã biết trước về vụ đột kích, vì vợ ngài lúc bấy giờ là bà ngoại trưởng Hillary - thể nào bà chả buôn chuyện trước với chồng về thông tin “động trời” này.
Thực r…

Nhớ ông Nguyễn Đình Hương

Phòng khách của ông Nguyễn Đình Hương chỉ rộng hơn 10 m2, vừa đủ kê một tủ sách nhỏ và bộ bàn ghế. Hơn chục năm nay, tôi không thấy vị cựu phó ban Tổ chức Trung ương sắm sửa đồ đạc gì mới trong phòng này.Trên chiếc bàn tiếp khách cũ luôn có ấm trà nóng, bao thuốc ba số. Trước đây khi còn khỏe, mỗi lần trò chuyện ông Hương đốt thuốc liên tục. Tôi cũng được hút ké và ra về ông còn giúi cho bao thuốc hút dở “mày cầm đi, lương phóng viên được bao nhiêu”. Tôi ngại quá, có lần mua một tút thuốc đến biếu ông, nhưng ông mở ra và chỉ lấy một gói.Trong phòng khách, ông Hương treo bức vẽ chân dung ông bằng bút chì, lồng khung kính. Người vẽ là con của một nhà thơ nổi tiếng. Trên tường, chủ nhà còn treo mấy tấm hình hồi ông đương chức và một thanh gươm. Tôi nhiều lần định hỏi kỹ về lai lịch thanh gươm này, nhưng nay không còn cơ hội nữa rồi.Nhớ ông, tôi nhớ đến điệu cười hiền lành và câu chào “Thành đấy à mày”. Ở nhà ông thường đi đôi dép lê. Khách đến thì bỏ giày dép ngoài cửa. Căn nhà hai tầng,…